YÊU TÔI ĐI, DÙ SAO NGÀI CŨNG CHỈ LÀ NHÂN VẬT PHỤ - SỰ HI SINH CỦA JOE (CUỐI)
Sự hồi sinh của Joe
Trước khi đọc phần này thì hãy đọc các phần trước đã nhé!
Phần 1
Phần 2
Kyle chậm chạp rời khỏi doanh trại với khuôn mặt cứng đờ vô cảm, sau khi Benji thúc hối rằng đã đến lúc khởi hành.
“…Mang một tấm vải trắng đến đây. Cũng đến lúc che phủ thi thể lại rồi.”
Bấy giờ, trên trời bỗng xuất hiện một con chim ưng khổng lồ mang bộ lông đỏ rực bay vào doanh trại. Con chim xòe rộng đôi cánh, bộ lông đỏ như rực cháy dưới ánh mặt trời. Nó cứ mải vỗ đôi cánh rộng lớn mà cất tiếng, một âm thanh rất lạ thường, nhưng cũng vô cùng tha thiết. Chú chim bay lượn vòng quanh trên bầu trời một lúc, sau đó lại sà vào lều của Kyle. Nó đậu ở đó trong chốc lát rồi cất cánh bay đi.
Chỉ là một chú chim ưng, tại sao lại có thể mê hoặc mọi người đến thế? Trong khi tất cả ánh mắt đều hướng theo bóng lưng đang dần khuất xa của chú chim ấy, bỗng một giọng nói vang lên với âm lượng lớn đến mức tưởng chừng như có thể xé toạc cả bầu không khí ra.
“Kyle——”
Tất cả đều kinh ngạc quay đầu nhìn về hướng túp lều của Kyle, nơi phát ra âm thanh quen thuộc ấy. Snow ngã khuỵu xuống đất, cùng lúc đó, biết bao quân lính cũng đã sững sờ đến mức buông bỏ hành lý của bản thân.
‘Giọng nói đó, không thể nào…’
“Kyle——”
Tất cả đều kinh ngạc quay đầu nhìn về hướng túp lều của Kyle, nơi phát ra âm thanh quen thuộc ấy. Snow ngã khuỵu xuống đất, cùng lúc đó, biết bao quân lính cũng đã sững sờ đến mức buông bỏ hành lý của bản thân.
‘Giọng nói đó, không thể nào…’
Tất cả mọi người đều đã tận mắt chứng kiến cô ấy đã thay tôi đỡ mũi giáo đâm xuyên cơ thể, và hi sinh ngay tại chiến trường kia mà? Kyle, người trước đó đã khóc hết nước mắt khi ôm thi thể của cô trong tay, vội vã chạy đến túp lều.
Kyle căng thẳng vén tấm vải bạt và nhìn vào trong. Liệu tôi có đang mơ không? Là thật sao, cái giọng nói mà tôi luôn khát khao được nghe, dù chỉ là một khoảnh khắc, vừa vang lên sao? Tôi bắt đầu cảm thấy bàn tay mình run lên, tất cả đầu ngón tay tê dại cả đi. Cả đêm hôm qua cứ như là địa ngục đối với tôi vậy, từng phút từng giây nhìn thấy khí sắc dần biến mất trên khuôn mặt ấy, từng khoảnh khắc đôi má ửng hồng của em trở nên xanh xao rồi trắng bệch cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi.
Tôi chần chừ, không dám tiến vào. Tôi sợ bản thân sẽ bị lôi về hiện thực khốc liệt, phải đối diện với sự thật rằng em đã rời bỏ tôi. Nhưng trên đời này chỉ có duy nhất một con người dám cả gan gọi lớn tên đại hoàng tử như vậy thôi.
Kyle đứng ngập ngừng một hồi, rồi vội vàng tiến vào lều. Người con gái ấy, cái con người đã nằm đó với cơ thể cứng đờ bất động, đang nhìn anh với đôi mắt lấp lánh màu hổ phách tuyệt đẹp.
“Chú chim hoàng yến của tôi ơi, ngài vẫn còn khóc sao?”
Joe nở nụ cười tinh nghịch, giơ tay phải lên rồi nhăn mặt.
“Ui da, tôi tưởng là mình sẽ trở về lành lặn chứ. Đau chết rồi đây này!”
Miếng băng gạc dính máu khô đỏ thẫm lại lần nữa bị nhuốm màu đỏ tươi, vết máu đang lan rộng ra. Vết thương vẫn chưa lành lại, và màu máu đỏ tươi của sự sống đang tuôn trào. Kyle đứng sững sờ trước cái con người đang nằm trên giường than thở kia, rồi dường như sực tỉnh, anh vội quay ngoắt đầu lại hét lớn.
“Ngự y! Gọi ngự y đến đây!”
Bầu không khí xung quanh doanh trại lặng như tờ, tưởng chừng như thời gian đã dừng lại, bỗng chốc trở nên thật sôi nổi khi Kyle lên tiếng. Lão ngự y với đầu tóc rối bù chạy vào trong lều, thở gấp gáp.
“Điện… Điện hạ cho gọi thần?”
Kyle tiến đến, cầm một miếng vải lớn che kín lối vào của túp lều, rồi lại đứng đối diện với lão ngự y. Cơ thể cường tráng của anh đã chắn mất cái con người đang nằm trên giường kia. Với khuôn mặt lạnh giá, Kyle rút kiếm ra, lạnh lùng nói với ông lão.
“...im lặng nếu ông muốn giữ mạng của mình.”
“...vâ…vâng, thần xin tuân lệnh!”
Ông ta ngần ngại nhìn Kyle, rồi chậm rãi tiến đến giường bệnh. Cái con người ngồi đó chính là kẻ tưởng chừng như đã anh dũng hy sinh trong trận chiến, đã vậy còn tươi cười chào hỏi ông nữa chứ.
“Xin chào, dạo này ngài khoẻ không?”
“...đây là… chuyện này…”
Ngự y sửng sốt nói không thành lời, cứ hết quay qua nhìn Kyle rồi lại nhìn người trên giường bệnh, há hốc miệng. Không giống như ông lão đang bàng hoàng kia, Kyle, mắt vẫn không rời khỏi Joe, bình tĩnh ra lệnh.
“Chữa trị đi.”
Có vẻ như ngự y vẫn chưa thể tin nổi vào mắt mình. Ông ta đưa tay lên dụi mắt vài cái.
Xác chết trở lại thành người sống sao? Người chết thật sự đã được hồi sinh ư?
Dù vẫn còn vô số băn khoăn, ngự y đã lấy lại bình tĩnh và lật người Joe lại. Cô than vãn vì đau, nhưng vẫn nằm im ngoan ngoãn. Máu đang chảy ra từ vết thương ở lưng. Ông ta chầm chậm giở áo của Joe lên. Thấy vậy, Kyle đang đứng quan sát im lặng đã tiến lại gần hơn. Ở giữa lưng của Joe là một vết thương khá nhỏ, thật hoang đường nếu nói rằng đó là vết thương do ngọn giáo đã đâm xuyên qua.
“...Thật kì lạ…Nếu nói đây là vết thương do que nhọn thì tôi còn tin…”
“Ta bảo ông chữa trị, không phải chẩn đoán.”
Miệng thì nói thế, nhưng có thể thấy rõ ràng trong mắt Kyle ánh lên sự bất tin. Đây mà là vết thương to gần bằng cổ tay người trưởng thành mà mình đã thấy hôm qua ư?
“Chuyện này là sao đây? Có khả năng vết thương lớn hôm qua đã phục hồi như thế này chỉ trong vòng một ngày không? Không, trước đó…chuyện người chết hồi sinh đã vô cùng…”
Kyle đưa tay lên cằm suy tư, rồi hỏi ngự y. Ông lão đang xịt thuốc cầm máu lên lưng Joe dừng lại, nói với giọng run run.
“Đó là chuyện bất khả thi. Cả đời tôi chưa bao giờ thấy trường hợp một vết thương sâu như thế hồi phục như bây giờ chỉ sau một đêm, cũng chưa từng đọc qua trong bất cứ sách vở nào. Còn nữa, tôi cũng chưa từng nghe qua trường hợp người chết hồi sinh bao giờ.”
Ngự y đặt một tấm vải lên lưng Joe để cầm máu, sau đó nói với Joe một cách lễ độ:
“Bây giờ tôi cần phải băng bó vết thương, phiền cậu cởi áo ra nhé!”
“Không được!”
Khi nhìn thấy Joe nhấc áo lên đến ngay sát ngực, Kyle hoảng hốt kêu lên. Miếng băng quấn ngực của cô lấp ló bên dưới. Lão ngự y nghe thế bèn dừng tay, quay qua nhìn Joe rồi tặc lưỡi nói:
“…Thân thể cậu từ trước đã mang rất nhiều vết thương rồi, nhưng cậu vẫn hiến thân bảo vệ điện hạ. Quả thật vô cùng phi thường.”
“…Vâng, cảm ơn lời khen của ngài.”
Khuôn mặt tươi cười của cô thật rạng rỡ, tràn đầy sức sống đến lạ thường, tưởng chừng như những hình ảnh trắng bệnh xanh xao đêm qua chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.
“Chữa trị xong chưa? Vết thương này có thể liền lại không? Có nguy hiểm đến tính mạng không? Có bị nhiễm trùng hay còn bệnh gì khác nữa không? Cơ thể có gì bất thường không?”
Đối diện với một loạt câu hỏi dồn dập của Kyle, ông lão chỉ lặng im nhìn vào mắt Joe. Quả thật có thể thấy rõ những mạch đập, con người này thật sự đã sống lại rồi.
“Bệnh nhân chỉ cần thay băng gạc đúng giờ và chú ý đừng quấn chặt để mạch lưu thông thì sẽ sớm hồi phục ngay thôi, thưa Điện hạ.”
“Vẫn cần theo dõi về các vấn đề như cử động thân thể và trí nhớ, nhưng có vẻ như đến hiện tại thì không có vấn đề nào cả… đây quả thật chính là phép màu đấy,thưa điện hạ .”
Kyle đương mở miệng lên tiếng, nhưng lại thôi. Anh đưa một tay lên che đi đôi mắt đã sớm cay xè. Cảm xúc của anh lúc này khó thể nào diễn tả hết được bằng lời.
“Thần chỉ có thể đưa ra lời lý giải rằng nữ thần chiến tranh đã phù hộ cho vị chiến binh quả cảm này, người đã không ngại hi sinh thân mình vì đại nghĩa. Đây chính là ý trời đấy, thưa điện hạ.”
Kyle hạ giọng, cố gắng kìm nén những cảm xúc chực trào.
“…có di chuyển được không? Ta không thể ở lại quá lâu.”
“Thần e rằng hiện tại di chuyển sẽ quá sức với cậu ấy. Dù chỉ là vết thương nhỏ, không ảnh hưởng đến cơ quan nội tạng, nhưng vết đâm vẫn rất sâu, vậy nên theo thần thì bệnh nhân cần nghỉ ngơi ít nhất là hai tuần.”
Ngự y trả lời Kyle một cách lễ độ, rồi khuỵu gối quỳ trước mặt Joe.
“Thật vinh dự cho tôi khi được tận mắt chứng kiến vị được nữ thần Touga bảo hộ.”
Ông bày tỏ sự thành kính từ tận đáy lòng, dù cho người trước mặt ông chỉ là một thường dân. Kyle đứng bên cạnh cũng không rời mắt khỏi Joe, đôi mắt đã hơi ngấn lệ.
“Ngài hãy đứng lên đi mà!”
‘Ngài không cần phải làm thế, bởi đây không phải là sự bảo hộ nào của thần linh cả! Tôi đã đấu tranh để trở về, bởi vì tôi bắt buộc phải có mặt ở thế giới này! Tôi trở về đơn giản là để thực hiện lời hứa, để ở bên người tôi yêu, chứ chẳng phải nhờ phước lành mà tôi mới được trở về đâu!’
Không thể nói những suy nghĩ ấy thành lời, Joe quay sang cầu cứu Kyle. Anh trấn tĩnh ông lão đang rơi nước mắt vì xúc động, rồi bảo ông lui về. Từ bên ngoài vọng vào những tiếng hò hét của quân lính, cụm từ “phước lành của thần linh” được lặp đi lặp lại vô số lần. Kyle bỏ ngoài tai những lời bàn tán rôm rả bên ngoài, bởi giờ đây, mọi sự tập trung của anh đều dồn vào Joe, người vừa trở về từ cõi chết.
Dù đã tận mắt chứng kiến mọi thứ, nhưng anh vẫn không thể tin nổi rằng điều này là sự thật, bởi nó quá đỗi kì diệu. Kyle cẩn trọng ngồi xuống sát cạnh giường rồi hỏi.
“… có thật là em…”
“Tất nhiên rồi.”
“…trừ phi nữ thần hạ thế, đây chính là điều không thể mà…”
“Này, chú chim hoàng yến của tui nay bị sao vậy hả?”
Joe mỉm cười tinh nghịch, đoạn đưa tay đặt lên ngực Kyle. Cái thái độ suồng sã này đúng là vẫn không thay đổi mà. Anh thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy bàn tay nghịch ngợm kia hạ xuống.
“Ta chắc chắn rồi.”
Anh hạ giọng, nói rất nhỏ, như đang giận dỗi làu bàu vậy.
Đúng rồi, quả thật là em mà.
Anh nhẹ nhàng hôn lên bàn tay cô. Hai hàng nước mắt lại chảy dài trên má anh. Joe có thể cảm nhận được tay của mình hơi ươn ướt.
“…Ta sợ lắm. Ta sợ rằng em đã bỏ ra lại một mình. Ta không thể sống thiếu em đâu, Joe à…”
“Nhưng mà bây giờ em đã trở về rồi đây, nên ngài đừng khóc nữa, nhé?”
Cô nghiêng đầu, âu yếm đặt một nụ hôn lên trán Kyle.
“Cảm ơn em, vì đã trở lại với ta,... cảm ơn em đã mang hơi ấm này đến bên ta …”
Kyle hạ giọng, nói một cách trầm ấm. Giọng anh không hề giống như của một người đang khóc chút nào.
“Nếu phải bán linh hồn của ta cho quỷ dữ để được ở bên em, ta sẽ không ngần ngại. Nếu có phải chiến đấu trên chiến trường khốc liệt kia lần nữa, ta vẫn sẽ đi …nhưng mà…”
Nói đến đây, dường như cổ họng anh lại lần nữa nấc nghẹn đi. Anh dừng trong giây lát để lấy hơi. Những lời nói ấy tựa như lời thề nguyền dành cho cô vậy. Anh nói tiếp với giọng thì thầm run run.
“Ta không thể mất em thêm lần nào nữa…”
Anh lắc đầu, mắt nhắm chặt. Chỉ nghĩ đến thôi đã không thể chịu được rồi. Nỗi đau ấy, anh không thể trải qua lần nữa. Anh van nài cô với giọng thống khiết.
“Làm ơn, ta xin em, đừng bỏ ta đi… đừng để ta lại một mình cô đơn ở đây…”
Kyle chầm chậm mở mắt. Giờ đây trong ánh mắt xanh thẳm ấy chỉ ngập tràn hình bóng người anh thương.
Hãy ở bên cạnh ta. Thật gần, để ta có thể nắm chặt lấy đôi bàn tay em mãi không rời.
Hình ảnh người con gái ấy cơ thể bê bết máu nhưng vẫn nở nụ cười chào tạm biệt anh vào hôm qua vẫn luẩn quẩn trong tâm trí Kyle. Anh nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm kia mà nói.
“Ta yêu em. Yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời này.”
Joe nhìn anh với ánh nhìn kỳ lạ, bỗng thở dài và nhếch mép cười tinh quái. Không hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy, Kyle chỉ biết cười mỉm đáp lại. Joe phì cười lên tiếng.
“Tourga.”
“Gì cơ?”
“Hãy thề dưới tên nữ thần Tourga là ngài yêu em đi. Bởi nó còn linh thiêng hơn cả lời nguyện ước hôn lễ nữa.”
“Hẹn ước hôn lễ?… Em muốn kết hôn sao, Joe?”
“Dù sao thì em cũng không thể chết trước khi kết hôn và sinh con cho Kyle được… rồi sau này, ta sẽ còn trở thành ông và bà, sẽ có con đàn cháu đống nữa… dù sao thì, em thề dưới tên nữ thần Tourga, rằng em yêu ngài rất nhiều.”
Kyle phì cười, rồi nói với đôi mắt trìu mến.
“Ta xin thề dưới tên nữ thần Tourga. Ta sẽ yêu em suốt quãng đời còn lại.”
“Thề rằng ngài sẽ có con với em nữa.”
“…Thề như vậy dưới tên nữ thần, có hơi quá không?”
“Em muốn có 2 con gái và 1 con trai.”
“Em đã nghĩ đến cả chuyện đó rồi hả?”
“Nói lẹ giùm tui đi!”
“…Dưới tên nữ thần Tourga cao quý, tôi xin thề rằng Joe sẽ sinh cho tôi đứa con trông giống cô ấy, và đến khi trở thành ông và bà, chúng tôi sẽ sống an nhàn bên con cháu cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Như thế đã ổn chưa?”
“Duyệt! Mà khoan đã. Sao con lại giống em được? Em muốn nó giống Kyle cơ!”
“Ta muốn con ta giống mẹ của chúng.”
“Em không muốn phá bầu không khí này đâu, nhưng mà ngài suy nghĩ kĩ chưa? Đặt tay lên ngực tự vấn lương tâm đi, ngài THẬT SỰ muốn con giống em sao?”
Kyle bật cười, nhưng rồi bỗng dừng lại và suy nghĩ nghiêm túc.
“…Để xem nào…về việc học thì…nếu em tiếp thu tốt thì con cũng sẽ ổn thôi…”
“Em đã học hết 4 năm đại học với thành tích rất tốt nha, trước đó dù học tại gia nhưng em vẫn học rất ổn. Nếu con giống em khoản đó thì không sao. Nhưng mà đến em còn không ngờ là mình biến thái đến mức này đó! Nó mà giống em chuyện đó thì tiêu nha! Mà cha của nó đẹp vậy, sao mà nó hẹn hò được đây? Tiêu chuẩn nhan sắc của nó chắc sẽ cao đến mức chỉ có tượng tạc mới đạt được thôi!”
Cô nói cứ như là đã suy nghĩ kỹ về dự định tương lai của họ rồi vậy. Anh đưa tay vuốt đôi má ửng hồng của cô và nhẹ nhàng trao lên đôi môi cô một nụ hôn. Joe mỉm cười, ép sát môi của cô vào môi anh, rồi đẩy hai người ngã xuống giường. Kyle thở dài rồi vòng tay ôm lấy cô, cẩn trọng, nâng niu, tựa như anh vẫn lo sợ rằng người con gái nhỏ bé quý giá này sẽ vỡ tan nếu như không cẩn thận.
***
Spoil nhẹ ảnh 3 đứa con của anh chị sau này nè (2 gái 1 trai đúng ý chị nhà luôn nha)

***
Một lúc sau, Kyle có thể nghe được giọng nói hớt hải của Snow.
“…Thưa điện hạ, có thật là Joe còn sống không?”
Nghe thấy giọng của Snow, Joe nhìn sang Kyle rồi gật đầu. Anh đỡ cô dậy, dìu cô ra bên ngoài. Khi anh vén tấm vải che ở lối vào lều lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng ấy. Mỗi lần Joe ngập ngừng tiến lên 1 bước, các chiến binh xung quanh đều lùi lại, dường như mọi người đều không thể tin vào mắt mình. Snow thả thanh kiếm trên tay xuống đất, tiến đến phía Joe. Ông đưa đôi tay nhăn nheo vì tuổi già lên chạm vào mặt Joe, nói với giọng run run.
“…Là cậu thật sao, Joe?”
“Ông nội chỉ gọi tên con lúc ông thật sự kinh ngạc thôi nhỉ?”
Snow mím chặt môi, toàn thân ông run lên vì xúc động. Ông nhắm chặt mắt, đoạn đưa tay lên vỗ vai Joe. Ông cất lời, giọng như nấc nghẹn lại.
“…Cái thằng này… Cái thằng nhóc chết tiệt này…”
“Trời đất ơi. Bộ còn sống là cũng bị chửi nữa hả?”
“…Haha, tốt lắm Joe, cậu đã làm rất tốt…”
Những giọt nước mắt lăn dài từ đôi mắt nhăn nheo của ông. Bầu không khí xung quanh doanh trại tĩnh mịch đến lạ thường. Bỗng một giọng nói vang lên phá tan sự yên tĩnh ấy.
“Thần linh giáng thế rồi!”
“Oaaaaa!”
“Phước lành của Tourga!”
“Vị thần chiến tranh đã phù hộ ta!!!”
Trước những tiếng hò reo, Kyle nhìn Joe rồi nở nụ cười thật tươi. Cô nhìn lại anh với biểu cảm kỳ quặc vì quá xấu hổ khi làm trung tâm của sự chú ý. Cô nở nụ cười gượng gạo, rồi hơi giơ tay trái lên vẫy chào đám đông. Tiếng hò reo hoà cùng tiếng vỗ tay mừng rỡ càng vang lên mãnh liệt hơn. Tuy nhiên, khi Kyle giơ tay phải lên, mọi người liền im phăng phắc.
“Thần linh đã cứu lấy cậu ta, nhưng vết thương vẫn chưa hồi phục. Vết thương cần tịnh dưỡng trong thời gian ít nhất là hai tuần, và ta không có ý định bỏ mặc thuộc hạ của ta. Vậy, những thuộc hạ của ta có đồng ý với quyết định này, và ở lại cùng nhau ăn mừng nơi đây không?”
“Oaaaaa!!!”
Trong tiếng hò reo tán thành của đám đông, Joe đi vào trong lều với nụ cười ngượng ngùng. Tuy người đã rời đi, nhưng sự phấn khích của đám đông được tận mắt chứng kiến điều kì diệu ấy vẫn không hề thuyên giảm. Tiếng reo vang “Joe”, “Tourga” và “Thần chiến tranh” vẫn vang vọng một hồi lâu.
“…Thưa điện hạ, có thật là Joe còn sống không?”
Nghe thấy giọng của Snow, Joe nhìn sang Kyle rồi gật đầu. Anh đỡ cô dậy, dìu cô ra bên ngoài. Khi anh vén tấm vải che ở lối vào lều lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng ấy. Mỗi lần Joe ngập ngừng tiến lên 1 bước, các chiến binh xung quanh đều lùi lại, dường như mọi người đều không thể tin vào mắt mình. Snow thả thanh kiếm trên tay xuống đất, tiến đến phía Joe. Ông đưa đôi tay nhăn nheo vì tuổi già lên chạm vào mặt Joe, nói với giọng run run.
“…Là cậu thật sao, Joe?”
“Ông nội chỉ gọi tên con lúc ông thật sự kinh ngạc thôi nhỉ?”
Snow mím chặt môi, toàn thân ông run lên vì xúc động. Ông nhắm chặt mắt, đoạn đưa tay lên vỗ vai Joe. Ông cất lời, giọng như nấc nghẹn lại.
“…Cái thằng này… Cái thằng nhóc chết tiệt này…”
“Trời đất ơi. Bộ còn sống là cũng bị chửi nữa hả?”
“…Haha, tốt lắm Joe, cậu đã làm rất tốt…”
Những giọt nước mắt lăn dài từ đôi mắt nhăn nheo của ông. Bầu không khí xung quanh doanh trại tĩnh mịch đến lạ thường. Bỗng một giọng nói vang lên phá tan sự yên tĩnh ấy.
“Thần linh giáng thế rồi!”
“Oaaaaa!”
“Phước lành của Tourga!”
“Vị thần chiến tranh đã phù hộ ta!!!”
Trước những tiếng hò reo, Kyle nhìn Joe rồi nở nụ cười thật tươi. Cô nhìn lại anh với biểu cảm kỳ quặc vì quá xấu hổ khi làm trung tâm của sự chú ý. Cô nở nụ cười gượng gạo, rồi hơi giơ tay trái lên vẫy chào đám đông. Tiếng hò reo hoà cùng tiếng vỗ tay mừng rỡ càng vang lên mãnh liệt hơn. Tuy nhiên, khi Kyle giơ tay phải lên, mọi người liền im phăng phắc.
“Thần linh đã cứu lấy cậu ta, nhưng vết thương vẫn chưa hồi phục. Vết thương cần tịnh dưỡng trong thời gian ít nhất là hai tuần, và ta không có ý định bỏ mặc thuộc hạ của ta. Vậy, những thuộc hạ của ta có đồng ý với quyết định này, và ở lại cùng nhau ăn mừng nơi đây không?”
“Oaaaaa!!!”
Trong tiếng hò reo tán thành của đám đông, Joe đi vào trong lều với nụ cười ngượng ngùng. Tuy người đã rời đi, nhưng sự phấn khích của đám đông được tận mắt chứng kiến điều kì diệu ấy vẫn không hề thuyên giảm. Tiếng reo vang “Joe”, “Tourga” và “Thần chiến tranh” vẫn vang vọng một hồi lâu.
***
Trước đoạn tỉnh lại là 1 đoạn khác, nói về lí do Joe sống lại nhưng vì tình tiết đó là plot twist nên mình sẽ không đăng nhé :> cảm ơn bạn đã đọc.
***
Mình sẽ lên post xen kẽ giữa các truyện để tránh tập trung quá mức vào một truyện nào đó nhé, follow instagram @lazyspoilergirl hoặc page facebook “Annie the noob translator" để nhận được thông báo về các post mới.
Annie the noob translator
Comments
Post a Comment