YÊU TÔI ĐI, DÙ SAO NGÀI CŨNG CHỈ LÀ NHÂN VẬT PHỤ - SỰ HI SINH CỦA JOE (2)

 



Hãy tỉnh dậy đi

Trước khi đọc phần này thì hãy đọc phần 1 đã nhé!

“…Joe? Joe, dậy đi em. Em bị sao vậy? Sao em lại không nói gì chứ? Joe à mở mắt ra đi… Joe…”

Kyle vỗ nhẹ vào má Joe để gọi cô ấy dậy, nhưng cơ thể ấy vẫn cứ nằm im bất động, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Trên khuôn mặt ấy thoáng một nụ cười, tựa như người con gái ấy chỉ đang say giấc nồng.

“…Ta xin em… Mở mắt ra đi… Đừng bỏ ta…”

“…Điện hạ…”

“Đừng đến đây.”

Khi Benji vừa tiến lại, Kyle cất giọng run rẩy. Lúc bấy giờ, không một ai, ngay cả Benji, dám tiến một bước đến gần anh.

“…Joe, mở mắt ra đi mà. Lúc nào em cũng nghịch ngợm như thế. Đừng đùa nữa mà, ta đã bị lừa rồi… mọi người cũng đã bị lừal rồi. Ta sợ lắm… Làm ơn, tỉnh dậy đi em…”

Kyle nghiến răng, giờ đây giọng anh đã khàn đặc. Lời nói của anh đã trở nên khó nghe hơn, tựa như người con trai ấy đang có lửa đốt trong cổ họng vậy.

“Joe… đã đến lúc dừng lại rồi đấy. Đùa không vui đâu… mở mắt ra đi, ta xin em…”

Kyle khẽ áp bàn tay vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Joe, rồi khóc nghẹn. Tim anh như muốn vỡ tung ra. Anh cố kìm lại tiếng gào khóc có thể thoát ra bất cứ lúc nào.

Đáng lẽ hôm qua ta nên để em bỏ trốn. Không, đáng lẽ ta không nên để em học kiếm thuật mới phải. Hoặc, ngay từ ban đầu, ta đáng lẽ phải cản em đến chiến trường bằng mọi giá… Lẽ ra, ta nên ít đến chuồng ngựa một chút, dựa vào em ít hơn một chút. Nếu ngay từ đầu, ta phớt lờ lời yêu của em, liệu em có bỏ cuộc không? Không, ta không bao giờ có thể làm như thế được. Những năm tăm tối ấy, em chính là ánh sáng đầu tiên chiếu rọi cuộc đời ta, là lý do tồn tại duy nhất của ta.

Kyle luồn tay ra sau lưng Joe và rút ngọn giáo ra. Anh từ từ đứng dậy, bộ giáp đã vấy máu đỏ thẫm.

“…Joe”

Snow gọi tên Joe với ánh mắt tha thiết, vươn tay ra khoảng không về hướng của Kyle khi anh bước đến. Tuy nhiên, Kyle vẫn cất bước đi tiếp, lạnh lùng lướt qua Snow.

“…Giết hết bọn chúng đi.”

Bởi có giữ mạng cho bọn chúng cũng chả còn ý nghĩa gì nữa cả.

Những tiếng la hét thảm thiết cùng mùi máu tanh của quân thù lan tỏa khắp nơi. Kyle không thèm liếc lấy một cái, vô cảm quay đi với thân thể lạnh cứng của Joe trong vòng tay.

Anh đặt Joe lên giường, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, ngắm nhìn khuôn mặt người con gái ấy. Anh đưa tay khẽ lau đi vết máu trên mặt cô, đoạn, nước mắt cứ rơi lã chã trên gò má anh không thể nào dừng được. Khuôn mặt ấy bình yên quá thể, tựa như cô chỉ đang say giấc nồng, tựa như đang dạo chơi trong giấc chiêm bao ngắn ban trưa. Càng nhìn cô, những giọt lệ lại tiếp tục tuôn trào. Từng hơi thở của Kyle nóng như lửa đốt, ruột gan như sôi sục lên. Cái cảm giác bế tắc này, thật sự đang bóp nghẹt Kyle. Anh chìm đắm trong suy tư, trong mớ cảm xúc hỗn độn. Anh lau đi những vết máu trên đôi tay Joe, rồi lại sửa soạn đầu tóc bù xù của cô.

Một lát sau, Kyle nghe thấy một giọng nói khàn đặc từ bên ngoài.

“Thưa điện hạ… bây giờ cuộc chiến đã kết thúc, đã đến lúc chúng ta trở về rồi.”

Kyle lạnh lùng trả lời, vẫn không rời mắt khỏi Joe:

“…Hôm nay ta hơi mệt, ngày mai sẽ lên đường. Các ngươi nghỉ ngơi đi.”

“…Vâng thưa điện hạ.”

***

Sau khi nhận được câu trả lời từ Kyle, Benji rời khỏi doanh trại. Anh thấy Snow đang đứng dưới một tán cây ở ngọn đồi cách đó không xa với khuôn mặt trầm ngâm. Ông đang hướng lưng về chiến trường giờ đây đã điêu tàn, nơi mới vài phút trước vẫn còn cậu bé tóc bạc với sức chiến đấu ghê hồn vung kiếm khiến biết bao quân địch ngã rạp. Benji chầm chậm tiến đến chỗ Snow.

“…Snow”

“…Benji? Ha, chuyện vừa rồi… quả thật là xui xẻo nhỉ.”

“Không… đáng lẽ lúc ấy tôi không nên buông lỏng cảnh giác. Nếu vậy có lẽ Joe đã…”

Snow im lặng một hồi, sau đó ông đảo mắt và mỉm cười. Bấy giờ trông ông vô cùng bình thản. Biểu cảm ông mang một nét vô tư, nhưng đôi tay ông lại đang run rẩy.

“Dù sao thì thằng nhóc cũng là đệ tử của ta, tốc độ lúc ấy quả không chê vào đâu được.”

Benji cúi gằm mặt xuống. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt góc cạnh của anh.

“Tôi mang ơn Joe rất nhiều… thế mà tôi vẫn chưa thể làm gì để đền đáp cả…. Tôi luôn mong rằng một ngày, mình có thể đền ơn cậu ta.”

“Ha…”

Nhìn thấy Benji buồn bã như thế, Snow thở dài rồi lên tiếng.

“Đời là thế đấy. Không phải lúc nào nó cũng theo ý ta cả.”

“…..”

“Cả cuộc đời ta đã chiến đấu trên chiến trường quá lâu rồi. Đáng lẽ cảm xúc đã chai lì hết cả, tại sao ta lại xúc động thế chứ?”

Thở dài một cái, Snow mím chặt môi, cổ họng nghẹn đắng.

“Ông nội!”

Hình ảnh cậu thiếu niên nhỏ nhắn hoạt bát ấy vừa chạy vừa quay đầu lại cười toe toét hiện ra trong tâm trí Snow. Nghĩ đến bóng dáng nghịch ngợm ấy, ông nhắm nghiền mắt.

“Điện hạ sao rồi?”

“Ngài ấy bảo sẽ khởi hành vào ngày mai.”

“....Được rồi. Ta cũng cần phải nghỉ ngơi đây. Ta cần một chút không gian để suy nghĩ.”

Nói rồi ông gác kiếm vào bao và rời đi. Benji vẫn đứng đó, cúi gằm mặt.

“Benji! A, đau nha! Đừng có đánh tôi nữa!”

Những giây phút vui vẻ cùng người con gái mang mái tóc bạch kim ấy thoáng qua tâm trí anh.

“Bộ cậu không còn gì để nói hả?”

“Đúng đấy, thì sao nào! Này! Đừng có đánh lên đầu tôi!”

“Cái tên điên này! Tôi bảo mang kiếm theo, cậu lại đem cả túi Mace đến để làm gì? (Mace là một loại gia vị màu vàng nâu làm bằng vỏ hạt nutmeg sấy khô)
(Nhắc đến Nutmeg tự nhiên tui liên tưởng tới truyện “Con gái chồng quá dễ thương” :))) bà bầu nữ cũng dùng nutmeg để hạ độc Blanche)


“Này! Nếu dùng lực mạnh mà ném chúng thì cũng đau đấy nhé!”

“Đứng lại đó!”

Họ từng cãi nhau rồi đánh nhau mỗi ngày, nhưng lần nào cũng tràn ngập tiếng cười cả. Nhìn thấy dáng vẻ tinh nghịch của cô, Benji dù có đang buồn bao nhiêu cũng phải phì cười.

“...Đúng là ngốc mà. Cái tên này…”

Anh dùng tay trái ấn nhẹ vào khoé mắt. Cánh tay phải cầm chặt thanh kiếm từ nãy đến giờ cảm thấy thật nặng nề. Khi nhìn xuống doanh trại từ trên đỉnh đồi, không ai nghĩ rằng quân đội ấy vừa chiến thắng một cách vang dội cả. Một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy tất cả quân lính.

“Cái con người bé như hạt đậu ấy, vậy mà lại làm biết bao nhiêu người bận tâm thế này.”

***

Kyle từ nãy đến giờ vẫn không rời Joe nửa bước. Nhìn đôi mắt nhắm nghiền của cô, không thể chịu được nữa, anh lặng lẽ nâng bàn tay của cô lên.

“Em đã ốm đi rất nhiều đấy, Joe. Đáng lẽ em nên ăn uống đầy đủ chứ… Tay em cũng chai sần rất nhiều, hẳn là ngày nào em cũng luyện kiếm nhỉ. Tất nhiên rồi, kĩ năng chiến đấu của em tuyệt lắm. Đáng lẽ ta nên bổ nhiệm em làm cận vệ của ta mới phải… Đúng rồi, hẳn là em vẫn chưa biết điều này. Snow lúc nào cũng nghĩ đến chuyện biến em trở thành quý tộc đấy. Ông ấy nói rằng nếu em được sinh ra trong gia đình có địa vị hơn có lẽ đã rất thành công rồi. Em biết ông ấy đã ngợi ca em chừng nào không, trong khi ông ấy chưa từng khen ta lấy một lời khi dạy kiếm cho ta. Làm sao mà em có thể khiến cho ông già khô khan ấy yêu mến em đến thế vậy hả? Đương nhiên rồi… có gì mà Joe của ta không thể làm được kia chứ?”

Kyle cười nhẹ, nhưng cái con người từng nhảy cẫng lên sung sướng mỗi khi thấy nụ cười ấy đã không còn nữa rồi. Đôi môi nhỏ nhắn đáng lẽ phải đáp lại bao nhiêu câu hỏi của anh giờ đây đã trở nên lạnh lẽo. Kyle run bần bật. Đôi mắt lại nhoè lệ, không biết đã là lần thứ mấy. Anh thả mình ngồi thụp xuống đất, bật khóc nức nở, dường như không thể thở được trong tiếng nấc nghẹn.

“...Đừng đi mà, Joe. Đừng bỏ ta. Ta không tìm thấy em được đâu. Nếu em đi xa như thế, ta không tìm được đâu, Joe… Quay về với ta đi mà. Lần trước, ta đã bảo em chỉ đi đến những nơi mà ta có thể tìm thấy em kia mà… Ta đã van xin em, đừng biến mất khỏi tầm mắt ta nữa mà.”

Vẫn nắm lấy bàn tay cứng đờ lạnh lẽo của cô, anh khóc oà như một đứa con nít. Nhưng mặc cho sự đau khổ của Kyle, hơi ấm từ người con gái nằm đó vẫn không trở lại.

***

Mình sẽ lên post xen kẽ giữa các truyện để tránh tập trung quá mức vào một truyện nào đó nhé, follow instagram @lazyspoilergirl hoặc page facebook “Annie the noob translator" để nhận được thông báo về các post mới.

Annie the noob translator


Comments

  1. Ủa vậy truyện sad ending hả :<

    ReplyDelete
    Replies
    1. Annie the noob translatorJune 22, 2022 at 9:30 PM

      Truyện happy ending nha, sắp tới mình sẽ dịch đoạn nu9 tỉnh lại, nhưng lí do mình sẽ không dịch vì có plot twist nhé :>

      Delete

Post a Comment

Chú ý/Quick notice

Mình chỉ spoil một số đoạn nổi bật, không spoil ending hoặc plot twist vì mấy đoạn đó là lí do độc giả theo dõi bộ truyện. /I do not spoil endings or important plot twists since they are what keep you interested in the story. I only spoil some cute or special parts of the novel.

Nguồn/Source:

Novelupdates, freewebnovel, kakaopage, wuxiaword, wuxia.city, zimmings.blogspot.com