NHẬT KÍ THUẦN HOÁ ÁC MA CỦA TIỂU THIÊN THẦN - CHAPTER 2





Nữ hầu ấy đưa tôi đến phòng tắm, cười nhẹ rồi cẩn thận cởi bỏ lớp váy áo rườm rà khó chịu mà tôi đang mặc.

“Tiểu thư hãy gọi tôi là Lea nhé.”

“Vâng.”

“Bây giờ chúng ta sẽ chơi trong bồn nước ấm, tiểu thư có thích không?”

“Thích lắm ạ.”

“Thật tốt vì tiểu thư thích.”

Lea trìu mến vỗ nhẹ vào lưng tôi và mở nước.

Một lát sau, một vài nữ hầu khác bước vào và bắt đầu tắm cho tôi. Cảm giác rất dễ chịu, những người hầu cọ rửa cơ thể tôi thật nhẹ nhàng trong khi tôi đang ngồi tận hưởng trong bồn nước nóng.

Tuy đang ngoan ngoãn ngồi im cho người hầu tắm rửa, nhưng thật ra tôi rất muốn vùng dậy chạm vào những miếng mút mà họ đang dùng để kì cọ cho tôi, tôi cũng muốn vươn người lên cao để có thể chạm vào những bong bóng xà phòng bay lơ lửng trông thật thích mắt kia nữa, nhưng tôi phải kiềm lại.

‘Mình phải cư xử thật lễ độ.'

Không ai thích những đứa trẻ nghịch ngợm cả. Đối với tôi, người không có ý định giành lấy sự chú ý của ngài công tước, sự giúp đỡ của những người làm là rất cần thiết...

Những đôi tay của các hầu nữ cứ nhanh thoăn thoắt và rất điêu luyện. Công việc tắm rửa của tôi kết thúc rất nhanh gọn.

‘Công tước Dubblede là người xấu, nhưng ông ta không tồi tệ bằng một góc của công tước Val Lua.’ Ông ấy không đánh tôi, thậm chí còn gọi người hầu đến phục vụ tôi. Trước kia, khi tôi chỉ biết tới công tước Dubblede qua những lời đồn thổi, tôi đã nghĩ rằng ông ta chính là ác quỷ, nhưng sau việc này thì thiện cảm mà tôi dành cho ông ấy cũng tăng lên đôi chút.

Sau khi tắm rửa cho tôi thật sạch sẽ, Lea mang đến một bộ đồ rất thoải mái, khác hẳn với bộ váy mà vương phi đã đưa cho tôi. Bộ đồ của bà ta có chất vải rất cứng và khó chịu, thậm chí còn rất cồng kềnh nữa. Trong lúc Lea đang cài nút áo cho tôi, các nữ hầu bắt đầu bàn tán.

“Ngài công tước thật sự sẽ nhận nuôi con bé này sao?”

“Dẫu đây là mệnh lệnh của hoàng phi nhưng ngài ấy đâu phải là loại người dễ dàng tuân theo các mệnh lệnh đâu.”

“Nhưng con bé là [đứa trẻ thiên mệnh] đấy.”

“Về chuyện đó thì...” người hầu nữ thận trọng liếc mắt về phía cửa phòng và thì thầm với người kia.

“Có nhiều ý kiến cho rằng đấy chỉ là một sai sót thôi vì thánh lực mà con bé mang trong mình quá yếu.”

Vâng, và đó cũng chính là lý do mà công tước Val Lua đã đối xử vô cùng tàn tệ với tôi.

Có rất nhiều người cho rằng tôi không phải là [đứa trẻ thiên mệnh].

‘Đúng vậy, dù sao thì tôi cũng chỉ là đồ giả mà thôi.’

Tiếng xì xào của các nữ hầu lại tiếp tục.

“Hơn nữa, mối quan hệ giữa ngài công tước và giáo hội rất tệ mà. Khả năng nhận nuôi đứa bé này rất thấp.”

“Đủ rồi.”

Lea lên tiếng với vẻ bực bội.

“Đây không phải là điều nên nói trước mặt một đứa bé.”

Lea nhìn trừng trừng vào các nữ hầu và quay sang đưa tôi một cái cốc.

“Đây này, em hãy uống đi.”

Tôi rất nhẹ nhõm khi nghe giọng nói ấm áp của Lea. Tôi không muốn sống như khi tôi ở trong dinh thự Val Lua, một cuộc sống khó khăn, bị những người hầu ngớ lơ. Thật may mắn vì Lea là người tốt. Cô ấy đã lên tiếng bênh vực tôi khi những người khác nói xấu tôi. Cúi xuống nhìn chiếc cốc mà Lea đưa cho tôi, đôi mắt tôi sáng rực lên.

‘Trời ơi, là socola nóng!’

Ở những kiếp sống trước của tôi, socola nóng là thứ vô cùng xa xỉ.

Công tước Ami Thea chưa bao giờ muốn tiêu quá nhiều tiền vào tôi. Ông ấy là một con người vô cùng tiết kiệm, và luôn tránh chi trả cho những thứ thừa thãi.

Val Lua, người luôn dùng vũ lực để “giáo dục” tôi, tất nhiên sẽ chẳng bao giờ cho tôi cơ hội được động vào những thứ như vậy. Chỉ khi vào cung yết kiến hoàng đế hay đến thăm giáo hội, tôi mới có cơ hội nếm thử một chút. Và tất nhiên, ở kiếp sống thứ 3, khi mà tôi phải đi ăn xin khắp nơi, đến cả miếng ăn còn không có, thì có mơ tôi cũng chẳng thể nào chạm được vào thứ thức uống xa xỉ này.

Nhấp một ngụm socola, cả người tôi run lên vì hạnh phúc.

Hương vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng , những viên kẹo marshmallow xốp mềm tan chảy ngay khi chạm vào đầu lưỡi tôi, tiếp theo đó là mùi hương dẫu có hơi đắng nhưng lại vô cùng dễ chịu của socola.

‘Ôi Chúa ơi, nếu hôm nay có phải chết thì con cũng cam lòng...'

‘ Mình phải cư xử thật tốt để được nhận nuôi.’

Lea đưa tôi đến văn phòng của ngài công tước.

Ngài công tước đang nói chuyện với hai người đàn ông khác, hình như họ là các sĩ quan. Tôi bỏ tay Lea ra và chạy ù đến chỗ ngài công tước. Tôi dùng cả người bám chặt vào chân ông. Lea trông có vẻ rất hốt hoảng, còn một trong hai người sĩ quan thì đến kéo tôi ra khỏi chỗ ngài công tước.

Nhưng tôi vùng ra và chạy đến trước mặt ngài công tước.

Ngài ấy nhướn mày nhìn tôi

“Ngươi làm gì thế?”

Tôi giương đôi mắt long lanh như cún con nhìn ông ấy và dang tay ra.

“Ôm con.”

Ông ấy nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi có thể thấy rõ trong đôi mắt xanh thẳm ấy ánh lên một vẻ ngập ngừng và bối rối trước hành động của tôi.

‘Lần này tôi không muốn chết nữa đâu.’ ‘Tôi không muốn sống lại những kiếp sống kia nữa. Tôi sẽ không ăn nhiều đâu, tôi muốn được đối xử tốt.’

Vì vậy, làm ơn, đừng bỏ rơi tôi...

Công tước cuối xuống nắm lấy cổ áo và nâng tôi lên, ngài vừa bồng tôi vừa càu nhàu.

“Ngươi phiền quá đấy.”

Tôi nhân cơ hội ôm lấy cổ công tước và cọ má vào mặt ngài ấy như một chú cún con.

“Thít, công chước.” (thích, công tước)

Tôi có thể cảm thấy đôi vai ông ấy hơi cứng lại.

***

Đế quốc Wigentra là một trong những đế quốc rộng lớn nhất trên thế giới với lượng đất đai khổng lồ. Đó là nếu ta chia đều quyền lực cho các thế lực hùng hậu trong đế quốc.

[Quốc giáo]

[Hoàng tộc]

[5 vị công tước]

3 thế lực này cùng kết hợp tạo nên một tam giác cân bằng của đế quốc. Các thế lực luôn để mắt đến nhau và liên minh để duy trì sự hưng thịnh của đế quốc.

Tuy nhiên, vào năm tôi tròn 15 tuổi, cái tam giác trước nay vẫn luôn cân bằng đã có sự thay đổi.

Vị công tước thứ năm đã bị Dubblede lật đổ, và ông ta nghiễm nhiên trở thành 1 trong 5 vị công tước quyền lực nhất đế quốc.

Chỉ cần nhìn qua trang viên của công tước Dubblede cũng đủ để bạn phải choáng ngợp trước sự giàu sang của ông ta. Cái sàn lát đều đá hoa cương với những hoa văn thanh lịch, sáng bóng không một vết xước, một chiếc đèn chùm hoa lệ khoe mình lộng lẫy trên trần nhà. Hàng đống châu báu náu mình sau những ngăn kéo của những chiếc tủ được chạm khắc tinh xảo đặt thẳng hàng với bức tường. Rồi những khu vườn khoe sắc rạng rỡ, những tòa tháp lộng lẫy ở cả phía Đông và Tây, những khu rừng bao phủ cả một vùng đất phía Bắc, vân vân và mây mây. Được sinh ra trong một gia tộc như thế nghe như là một giấc mơ đúng không? Trên thực tế, chủ nhân của gia tộc ấy, công tước Dubblede, là một con người có tính khí khó chịu.

Ông ta sẽ không đồng ý nhận nuôi mình chỉ vì mình dễ thương. Nhưng may là ông ta có vẻ không ghét mình. Dù cho vẫn chưa chắc chắn rằng có nhận nuôi mình hay không, ông ấy vẫn cho mình một căn phòng xinh xắn để tá túc.’

Nếu mà tôi bị ngài công tước mang trả lại cho hoàng phi ngay khi tôi đặt chân đến đây, hẳn là bây giờ tôi đang ở nhà Val Lua. Dẫu đang suy nghĩ về con người xấu xa ấy, tâm trạng tôi đang cực kì phấn khởi. Tôi đưa hai tay lên bụm miệng và cười khúc khích.

Chỉ dùng từ “thích” thôi thì không thể nào diễn tả được cảm giác của tôi khi ở trong căn phòng mà ngài công tước cho tôi. TÔI CỰC KÌ YÊU NÓ! Tôi sẽ chẳng thể nào buồn chán nổi khi ở trong căn phòng này. Nó chứa đầy đồ chơi cho tôi thỏa thích nghịch ngợm, đến khi mệt thì tôi lại có một chiếc giường êm ái để chợp mắt. Tôi đã ở đây được mười ngày rồi. Nhưng tôi không ở miễn phí đâu, tôi đang từ từ trả phí thuê phòng đây, dù không phải là bằng tiền.


Tiểu thư này, ‘quý bà đội mũ’ ấy còn tiết lộ điều gì nữa không?”

“O-di-ha-con… tang ở cao quyên cũ.” (Orihakon đang ở cao nguyên cũ.)

“Orihakon!”

Các vị quý tộc đều tỏ vẻ thích thú với thông tin tôi vừa tiết lộ. Đúng vậy, tôi trả phí bằng những bí mật của hoàng gia và giáo hội mà tôi được nghe ở kiếp trước. Hiện tôi đang ngồi ngay ngắn trên đùi ngài công tước trong phòng hội nghị, được bao quanh bởi các quý tộc khác.

“Thật tuyệt vời, làm sao tiểu thư đây có thể thông minh như thế nhỉ?”

“Vậy nên cô bé mới được gọi là [thiên mệnh tử] chứ!”

Các quý ngài đồng loạt cười lớn. Nhìn phản ứng của họ mà tôi thấy cắn rứt lương tâm quá. Tôi chỉ biết quay mặt đi, né tránh những ánh nhìn ấy. ‘Đúng vậy, mày chỉ là đồ giả thôi.’ Những thứ tôi nói chẳng phải là vì tôi có bộ não siêu việt gì cả, chỉ là những thông tin mà tôi lượm nhặt được ở kiếp trước mà thôi.

Việc nhớ lại nhớ kí ức kiếp trước xem vậy chứ khó khăn hơn tôi nghĩ. Trong cái cơ thể bé xíu này, ngay cả bộ não dường như cũng từ chối xử lý những “suy nghĩ trưởng thành” của tôi.

Nếu tôi cứ cố gắng suy nghĩ theo hướng trưởng thành với cơ thể này thì tôi sẽ vô cùng mệt mỏi. Đôi khi tôi sẽ ngủ li bì đến mấy ngày trời, đôi khi tôi sẽ vô cùng đói. Mỗi khi đôi mắt tôi díp lại hay dạ dày tôi kêu réo thì tôi sẽ cư xử như một đứa trẻ bốn tuổi đúng nghĩa.

Nhưng tôi hiểu mà, cái gì cũng có mức độ của nó. Tôi đã may mắn được trở về quá khứ cùng với bộ não người lớn, những thông tin về tương lai. Như vậy đã là quá đủ rồi.

“Con không cần quá nhiều phước lành, con chỉ mong Người đừng mang con trở về thêm một lần nào nữa.” - Tôi thầm cầu nguyện với Chúa.

Một vị quý tộc đưa tay ra muốn xoa đầu tôi (có lẽ vì tôi quá đáng yêu ) nhưng tôi lại vô cùng bất ngờ mà quay vụt lại ôm chặt lấy cổ ngài công tước. Tôi cảm thấy rất hoang mang khi một người đàn ông lạ mặt nào đó cố chạm vào người tôi.

“Ôi, có vẻ vị tiểu thư này rất ngượng ngùng nhỉ.”

Quý ngài ấy cười lớn rồi rụt tay lại. Có lẽ tôi đã vô tình làm cho ông ấy bẽ mặt thì phải.

“Nhưng cô bé lại rất thích ngài công tước đây nhỉ.”

“Nếu là đứa trẻ bình thường thì hẳn là cô bé đã khóc thét lên khi nhìn thấy ngài rồi.”

“Tiểu thư có thể kể thêm cho chúng tôi biết về giáo hội và hoàng tộc được không?”

Tôi chỉ dám tiết lộ những cơ mật ấy khi đang ngồi trên đùi của ngài công tước bởi thứ dư âm từ kiếp sống ở dinh thự Val Lua vẫn còn quá nặng nề với tôi. Những trận đòn roi, sự ngược đãi ở cái dinh thự ấy đã hình thành một nỗi sợ trong tôi, một nỗi sợ đối với những người đàn ông trưởng thành.

‘Nhưng không hiểu vì sao, đối với công tước, tôi không hề cảm thấy như vậy. Khi ngồi trên đùi ông ấy, tôi cảm thấy rất an toàn. 

“Ngồi xuống, đừng loạn nữa.” ngài công tước lên tiếng. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng tôi đang ôm ghì lấy cổ ông. Có lẽ tôi đã hơi hoảng khi ngài quý tộc kia muốn chạm vào tôi. Tôi lại ngồi một cách ngoan ngoãn trên đùi công tước như ban đầu.

“Không chỉ thông minh mà tiểu thư còn rất đáng yêu nữa!”

Các quý tộc bật cười và ngồi vào chỗ. Họ bắt đầu vào cuộc họp hội đồng chính thức. Trong lúc đó thì tôi vẫn ngồi ngay ngắn trên đùi ngài công tước và trả lời những câu hỏi về giáo hội và hoàng gia.

Một lúc sau, cuộc họp kết thúc. Các quý tộc lần lượt rời khỏi căn phòng, nhưng vẫn còn quý ngài khi nãy có ý định xoa đầu tôi nán lại. Ông ấy tiến đến gần tôi.

“Cảm ơn tiểu thư vì đã kể cho chúng thần những câu chuyện thật thú vị.”

“Ngài đừng khách sáo, đó là vinh dự của tôi.”

Đúng vậy, ngài đừng khách sáo làm gì ,bởi chính tôi cũng có rất nhiều hiềm khích đối với giáo hội. Tôi vẫn còn nhớ rõ, cái ngày mà [thiên mệnh tử] hàng thật xuất hiện, tôi đã ngay lập tức bị họ hiến tế cho tà linh. Mà ngay từ ban đầu, chính họ là những người đã biến tôi thành kẻ mạo danh. Vì thế tôi sẽ tiết lộ hết bí mật mà các người đã cất giấu. Vả lại, dù cho tôi có biết rõ vị trí của orihakon, thì tôi cũng không đời nào có thể tự mình đào nó lên từ trong vùng đất cao nguyên đầy hiểm trở kia được. Vì thế tốt nhất là tiết lộ vị trí của nó cho ngài công tước.

“Thần xin tặng tiểu thư một món quà nhỏ.” Nói rồi quý ngài ấy đưa cho tôi một viên kẹo. Tôi buông ngài công tước ra và với lấy viên kẹo.

‘Ông ấy có vẻ là người tốt, đáng lẽ lúc nãy mình nên cho ông ấy xoa đầu một chút nhỉ.’ Tôi nhớ lại vẻ bối rối lúc nãy của ngài quý tộc.

Không sao, tôi vẫn có thể vẫy tay tạm biệt ông ấy. “Bái bai” – tôi cười tươi.

Ông ấy rời khỏi phòng với nụ cười thân thiện, không quên để lại lời khen dành cho tôi:

“Tiểu thư đây quả thật rất đáng yêu.”

Giờ đây chỉ còn hai người trong phòng hội nghị, đó là tôi và ngài công tước. Ông ấy liếc tôi một cái, và lấy đi viên kẹo từ trong tay tôi.

Trước hành động đó, tôi chỉ biết sững người, hết nhìn ngài công tước đang cầm viên kẹo rồi lại nhìn vào bàn tay trống không của mình. Mặt tôi nóng lên vì tức giận.

‘Kẹo...kẹo của tui. Tên vô duyên này, ông thật sự giật kẹo của con nít hả?’

Công tước Dubblede mạnh bạo lột vỏ viên kẹo, và...

“Miệng”

‘Aw, cho tôi à? Có lẽ ngài cũng không phải là người xấ-’

Không để tôi nghĩ hết, ông ta đưa tay bóp mạnh vào má tôi. Bị ép mạnh, miệng tôi miễn cưỡng mở ra, trông cứ như một con cá bị hết hơi, và ông ấy dồn viên kẹo vào mệng tôi.

‘Không, ác nhân mãi mãi vẫn là ác nhân. Mạnh bạo như này, ông đang bón ăn cho kẻ thù à?’

Dù vậy nhưng viên kẹo vẫn rất ngon. Một bên miệng của tôi phồng cả lên khi nhai kẹo. Ngài công tước lấy nhỏ tay chọc chọc vào má tôi và hỏi:

“Khi ngươi về lại thủ đô, nếu có người cho ngươi kẹo để đổi lại thông tin của ta, ngươi có tiết lộ không?”

“Hong” (không)

“Tại sao?”

‘Tại sao tôi phải làm thế? Những con người ở thủ đô mà ngài nói đến chắc hẳn là hoàng tộc, giáo hội hoặc các công tước khác. Họ đều là những kẻ đã gây ra bao nhiêu đau khổ cho tôi. Dù họ có cho tôi bao nhiêu vàng bạc châu báu đi nữa thì tôi cũng sẽ không bao giờ hé môi đâu.’ Nhưng làm sao mà tôi có thể nói thế với ngài công tước được, vì thế tôi đã nói:

“Con ở pe ngài.” (con ở phe ngài)

Tính đến bây giờ, ngài công tước chính là “người thân” duy nhất không làm tổn thương tôi. Những kí ức của tôi từ khi đến dinh thự công tước Dubblede tràn ngập những thứ tốt đẹp, chúng như bù đắp lại cho sự đau khổ của tôi từ các kiếp sống trước đây. Mỗi ngày, tôi được ăn những món ăn ngon miệng , được ngon giấc trên chiếc giường mềm mại cùng với chiếc chăn bông ấm áp mỗi đêm, và còn được ru ngủ bởi giọng hát ngọt ngào của Lea.

Ngài công tước Dubblede cũng không độc ác như lời đồn. Nghĩ đến đó, tôi ngẩng đầu lên nhìn ngài. ‘Ông ấy đang cười sao?’

Sau đó, Lea đến đón tôi. Chị ấy bước vào phòng và lên tiếng một cách hồ hởi.

“Tiểu thư ơi- á, thưa ông chủ.”

Chị ấy vội vàng cúi đầu trước công tước. Có vẻ chị ấy tưởng chỉ có mình tôi ở trong phòng.

“Thưa ông chủ, tôi đến đưa tiểu thư về phòng.”

Ngài công tước bồng tôi đặt lên trên bàn rồi đứng dậy.

“Trông chừng cho kĩ, đừng để nó chạy nhảy lung tung.”

“Vâng thưa ông chủ.”

‘Hừm, không đời nào một người đàn ông lạnh lùng như thế có thể cười được. Ban nãy chắc chỉ là nhìn nhầm mà thôi.’

***

Mình sẽ lên post xen kẽ giữa các truyện để tránh tập trung quá mức vào một truyện nào đó nhé, follow instagram @lazyspoilergirl hoặc page facebook “Annie the noob translator" để nhận được thông báo về các post mới.

Annie the noob translator

Comments

Chú ý/Quick notice

Mình chỉ spoil một số đoạn nổi bật, không spoil ending hoặc plot twist vì mấy đoạn đó là lí do độc giả theo dõi bộ truyện. /I do not spoil endings or important plot twists since they are what keep you interested in the story. I only spoil some cute or special parts of the novel.

Nguồn/Source:

Novelupdates, freewebnovel, kakaopage, wuxiaword, wuxia.city, zimmings.blogspot.com