NHẬT KÍ THUẦN HOÁ ÁC MA CỦA TIỂU THIÊN THẦN - CHAPTER 3


Khi trở về phòng mình, tôi liền mang bộ đồ chơi xếp gỗ của tôi đến bên bộ bàn ghế sofa và chăm chú chồng những miếng gỗ lên nhau thành một tòa tháp. Đây là trò chơi yêu thích của tôi.

‘Được rồi, chỉ cần một miếng gỗ nữa thôi là đến tầng 12 rồi. Cố lên!’

Đang tập trung nhưng tôi vẫn có thể nghe rõ cuộc nói chuyện của những người hầu đang đứng trông chừng tôi.

“Cô có chắc không?”

“Chắc chắn 100%”

Khi nghe Leah khẳng định chắc nịch thì các nữ hầu đều đưa tay che miệng với vẻ bất ngờ.

“Ôi chúa ơi.”

“Tôi không tin đâu.”

“Ông chủ mà quan tâm cô bé á? Hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây à?”

Hả? Ai quan tâm ai cơ? Công tước mà quan tâm tôi á?

Nghe thấy cái tin hoang đường ấy, tôi bất ngờ đến nỗi vô thức quơ tay chạm vào “công trình kiến trúc 12 tầng” mà tôi đã kỳ công xây dựng từ nãy đến giờ, làm cái tháp đổ ụp xuống, những mảnh gỗ văng tứ tung.

“Hức” Tôi nấc lên. Nước mắt đã chực trào.

Leah thấy vậy liền vội vàng chạy đến chỗ tôi mà dỗ dành.

“Nào, tiểu thư của tôi ơi, không sao đâu. Bé có thể xếp chúng lại lần nữa mà đúng không?” vừa nói, cô ấy vừa đưa tay nhặt những miếng gỗ vương vãi và xếp chồng chúng lên nhau như cách tôi đã làm.

“Leah ơi, kể cho bọn tôi nghe chi tiết với nào.”

“Đúng đấy, làm sao mà cô chắc chắn là ông chủ quan tâm đến tiểu thư thế?”

Ừ, ừ, làm ơn nói đi Leah, ngay cả tôi cũng đang tò mò chết đây này. Leah vừa xếp lại cái tháp gỗ cho tôi vừa lên tiếng.

“Ông chủ nói rằng buổi tối rất nguy hiểm, vì thế đã bảo tôi hãy trông chừng bé con cẩn thận.”

‘Trời ạ. Leah ơi là Leah, ông ấy chỉ dặn cô đừng để tôi làm ồn thôi, làm sao mà cô có thể suy diễn đến thế được cơ chứ?’ Suy nghĩ của cô quá tích cực rồi.

“Vậy là ông chủ sẽ nhận nuôi tiểu thư sao?”

“Tôi mong là vậy, và bé sẽ có thêm anh trai nữa, chắc là sẽ vui lắm đây.”

‘À, ba thiếu gia nhà Dubblede.’ Ở những kiếp trước của tôi danh tiếng của họ không ai là không biết đến. Ngay từ khi tôi còn nhỏ tuổi, họ đã vô cùng nổi tiếng cả về ngoại hình xuất chúng, võ nghệ cao cường, lẫn trí tuệ vượt trội. Dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng những thứ tôi được nghe về họ có thể lấp đầy nhiều trang giấy.

Và họ cũng mang một danh xưng vô cùng nổi tiếng, đó là “những người anh của Mina.”

Tính cách của họ cũng như là những bản sao của ngài công tước: thờ ơ, lãnh đạm với mọi người. Tuy nhiên, đối với Mina, họ cứ như những con người khác, luôn quan tâm, ân cần, yêu thương cô ấy hết mực.Tôi còn nhớ rõ lúc hay tin Mina bị vương quốc láng giềng bắt cóc, ba người họ đã ngay lập tức lao đến đấy và phá tan vương quốc nọ. Câu chuyện ấy đã vô cùng nổi tiếng suốt một thời gian dài. Hơn thế nữa, người dân khắp vương quốc còn truyền miệng nhau về việc đại thiếu gia của gia tộc Dubblede đã vướng vào mối tình tay ba với Mina và hoàng thái tử.

“Nhưng mà tôi lại thấy khá lo lắng nếu ngài công tước nhận nuôi tiểu thư.”

“Vì sao?”

“Cô cũng biết đấy, công tước là con người vô cùng tàn nhẫn. Chính tay ông ta đã đâm chết phụ thân của mình. Vậy nên thiết nghĩ, nếu tiểu thư được nhận nuôi vào gia tộc công tước khác chẳng phải sẽ tốt hơn sao-”

“Linda!” Leah trừng mắt, cắt ngang lời của nữ hầu kia. Cô ấy gật đầu ra hiệu cho những người khác rời khỏi phòng, rồi nắm lấy tay tôi mà nhẹ nhàng bảo:

“Ngài công tước không phải là người xấu như thế đâu, bé con đừng nghe lời Linda nhé.”

“...”

“Có lẽ do em chưa tiếp xúc nhiều với ngài công tước nên đã hiểu lầm ông ấy rồi, thật sự thì ông ấy vô cùng tốt bụng đấy!”

“...”

“Ngài công tước không hề máu lạnh như những gì mọi người nói đâu. Em biết không, ngài ấy vô cùng yêu thương phu nhân quá cố. Nếu cô ấy còn sống, hẳn bé con đã có một người mẹ vô cùng tốt bụng rồi. Nhưng thật không may, phu nhân đã không qua khỏi trong lúc hạ sinh đứa trẻ thứ tư. Khi phu nhân lâm bồn, ngài công tước đang ở nơi rất xa. Dẫu ngài ấy đã tức tốc trở về, nhưng vẫn không kịp...”

Nói đến đây, tôi có thể thấy trong mắt Leah ánh lên một nỗi đau xót. Phu nhân công tước đã mang thai đứa con thứ tư sao? Việc đó ở đời trước tôi chưa từng nghe qua. Lòng tôi bỗng dưng chùng xuống, tôi cảm thấy buồn cho ngài công tước.

‘Phu nhân và đứa trẻ mới sinh đã không qua khỏi sao...’

Vậy thì việc ngài ấy trở nên lạnh lùng như bây giờ cũng dễ hiểu thôi. Cái nỗi đau khi mất đi cả hai người thân cùng một lúc, làm sao một con người bình thường có thể chịu được? Sự đả kích tinh thần ấy quá lớn. Người vợ mà công tước đã dành cả trái tim để yêu thương, đứa con mà ông chưa từng được nhìn mặt... ông ấy đã phải đau khổ đến mức nào kia chứ?

“Vậy nên chị mong em đừng xa lánh ông ấy nhé.”

“Vâng.”

Leah ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.

“Bé con thật đáng yêu.”

Giọng nói của Leah thật ấm áp. Một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua. Tôi từ từ nhắm mắt và dụi đầu vào vai cô ấy…

***

Giữa đêm khuya thanh vắng, tôi bị tiếng kêu réo inh ỏi của cái dạ dày mình đánh thức. Dẫu đã cố gắng nhắm chặt mắt để chìm vào giấc ngủ, nhưng cơn đói bụng vẫn không để cho tôi yên.

‘A, đói quá đi!’

Tôi nằm lăn qua lăn lại, cố gắng nhớ lại những việc đã xảy ra hôm nay, làm sao mà tôi lại đói thế nhỉ? 'A đúng rồi, mình chưa ăn tối.' Có lẽ tôi đã vô tình thiếp đi, rồi Leah và mọi người đưa tôi vào phòng ngủ luôn mà không đánh thức tôi dậy ăn tối. Tôi định sẽ chờ đến sáng, nhưng làm sao mà tôi có thể ngủ với cái dạ dày đang réo ầm ĩ thế này đây?

'Tất cả những gì tôi được ăn vào buổi xế chỉ có vài viên kẹo và một li nước ép.’

Giờ đây tôi chẳng nghĩ được gì ngoài chữ “ĐÓI”

Kí ức lúc ở dinh thự Val Lua ùa về. Tôi còn nhớ rõ những ngày tháng ấy, những ngày tháng tối tăm bị nhốt trong căn gác ọp ẹp, bị cơn đói hành hạ. Tôi nhớ đến những lúc làm kẻ hành khất lang thang khắp nơi, những lúc đói đến cào ruột, đói đến nỗi chân không lê bước được nữa, đói đến nỗi tôi đã mong được chết, được thoát khỏi cái cảm giác khó chịu ấy...

‘Phải tìm chút gì đó mà ăn thôi.’

Cuối cùng thì tôi đã chọn nghe theo tiếng gọi của cái dạ dày và ngồi bật dậy đi xuống giường. Tôi cố gắng làm mọi thứ thật khẽ để tránh đánh thức mọi người.

Tôi gồng mình đẩy cánh cửa nặng trịch, rồi hướng đến sảnh chính mà đi. Đường đi tối om đến đáng sợ, nhưng tôi chả bận tâm nữa. Tôi đi thẳng đến khu bếp, nhưng cửa lại bị khóa. ‘Trời ạ!’

Thế là tôi lại phải đi loanh quanh tòa lâu đài với chiếc bụng đói meo. Tôi đã đi rất lâu, đến khi tìm được một chút bánh mì ở khu dành cho người hầu. Cái bánh bị cắt làm đôi, vụn bánh rơi vãi xung quanh, nhưng tôi lại cảm thấy rất vui vì cuối cùng cũng tìm được một thứ để bỏ bụng.

Cầm chặt bánh mì trong tay, tôi chạy nhanh về phòng của mình một cách phấn khởi. ‘Phải mau về phòng để mà còn ăn-’

“Ui da!”

Do đang chạy quá nhanh, tôi đã đụng vào ai đó. Là ngài công tước! Tôi nhanh chóng giấu miếng bánh ra sau lưng. Ông ta nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo. Giữa không gian rộng lớn, tối tăm yên tĩnh đến kì lạ, đối mặt với ngài công tước, tôi như một con thú nhỏ đang co ro sợ hãi trước kẻ săn mồi. Tôi có thể cảm thấy tay chân của mình run lên bần bật.

Vào khoảnh khắc đó, bỗng dưng một đoạn hội thoại với Mina ở kiếp trước, khi mà tôi còn đang trong dinh thự Ami Thie, hiện lên trong đầu tôi.

[…người ăn cắp bánh mì là Jean đấy, hmmm, tôi có nhớ đúng tên không nhỉ?]

"Jean Valjean, ừm, tôi nghĩ là người này đấy. Vậy hắn đã bị phạt như thế nào?"

[ Hắn đã bị xử tử luôn đấy!]

Giọng nói trong trẻo của Mina vang lên trong đầu tôi. Nhớ đến đó, mặt tôi biến sắc, mặt cắt không còn một giọt máu.

“Mục đích ngươi đến dinh thự của ta là gì?”

“...”

“Bà ta (hoàng phi) đã phái ngươi đến đây làm nội gián phải không?”

Tôi nuốt nước bọt. Đáng sợ quá. Công tước Dubblede không phải người dễ đối phó. Cả cơ thể tôi cứng đờ, cổ họng không thể phát ra lời nào. Công tước Dubblede thì thầm, với âm lượng đủ để tôi nghe được. Giọng nói ông ta thật vô cảm.

“Thiên mệnh tử.”

“V...vâng...”

“Ta ghét những kẻ nói dối.”

“......”

“Đặc biệt là những kẻ hèn nhát, giả vờ theo phe ta.”

Hắn ta đưa tay lên vuốt cằm và nói bằng giọng đầy sát khí.

“Tất cả những kẻ đó đều đã chết không toàn thây.”

Tôi có thể cảm nhận một cảm giác ghê sợ chạy dọc sống lưng. Ông ta khẽ cúi mình về phía tôi.

“Vậy thì, giờ ta nên làm gì với con chuột nhắt trước mặt ta nhỉ?”

Trước sự uy hiếp kia, tôi sợ đến mức không thể đứng vững nữa. Đôi chân nhỏ bé run rẩy của tôi khuỵu xuống, và tôi ngồi thụp xuống nền đất lạnh lẽo.

“Con…con hong nói… nói dối” (con không nói dối)

“Vậy ngươi làm gì?”

“Con … con lấy…”

“Thứ gì? Thánh vật? Hay tiền bạc?”

“…”

“Bí mật quân sự?”

“….”

“Khai mau”

Trong màn đêm tĩnh mịch, đôi mắt đáng sợ của ông ấy sáng lên một màu xanh sát khí. Nhìn thấy sự đe dọa trong đôi mắt kia, tôi oà khóc, nói không thành lời trong cơn nức nở:

“Bánh…Bánh mìììì…”
Nhỏ khóc giống vậy nè :))) tội ghê (nguồn: Spy x family)

***

Mình sẽ lên post xen kẽ giữa các truyện để tránh tập trung quá mức vào một truyện nào đó nhé, follow instagram @lazyspoilergirl hoặc page facebook “Annie the noob translator" để nhận được thông báo về các post mới.

Annie the noob translator

Comments

Chú ý/Quick notice

Mình chỉ spoil một số đoạn nổi bật, không spoil ending hoặc plot twist vì mấy đoạn đó là lí do độc giả theo dõi bộ truyện. /I do not spoil endings or important plot twists since they are what keep you interested in the story. I only spoil some cute or special parts of the novel.

Nguồn/Source:

Novelupdates, freewebnovel, kakaopage, wuxiaword, wuxia.city, zimmings.blogspot.com