KIẾP NÀY TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TRỞ THÀNH GIA CHỦ! - CHAPTER 75
Chapter 75
Cậu ấy bị sao vậy chứ?
“Perez, cậu biết rằng dạo này mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng ta, đúng không?’
“Tôi đoán vậy.”
Trả lời như thế là có ý gì chứ?
Tôi đành phải giải thích thật cặn kẽ cho cậu hiểu.
“Cậu biết rằng việc ban đầu ông tôi không muốn nâng đỡ cậu là có lý do, đúng chứ? Nếu chúng ta làm sai điều gì, tất cả mọi người đều sẽ nghĩ rằng chúng ta là một cặp đã đính ước đấy.”
“Đúng, tôi biết điều đó.”
“Và cậu biết rằng đã có nhiều người đoán già đoán non về hôn sự giữa chúng ta trong tương lai, bởi đã dấy lên tin đồn rằng cậu cứu sống cha tôi, đúng không?”
“Không, tôi không biết việc đó.”
Hẳn rồi.
Cậu ấy đâu bao giờ thèm để tâm đến những lời nói của người xung quanh.
“Nhưng việc đó cũng không quan trọng.”
“...Sao cơ?”
“Tin đồn về hôn sự của chúng ta ấy.”
Haiz, chỉ có mỗi mình biết trước về tương lai quả thật là rắc rối mà.
Cậu không biết rằng sau này cậu sẽ gặp gỡ và rơi vào lưới tình với người như thế nào đâu.
Tôi khẽ thở dài.
Theo như tôi được biết, thì người phụ nữ ấy và Perez chính là một cặp trời sinh.
Qua những lời đồn thổi, có vẻ như cô ấy vô cùng phù hợp với Perez, và mối quan hệ của họ cũng rất đáng ngưỡng mộ.
Ngoài ra, cô ấy cũng là người giúp đỡ cậu rất nhiều trong việc giành lấy vương vị.
Nếu cô ấy mà nghe thấy lời đồn về mối quan hệ giữa chúng tôi rồi hai người không gặp gỡ nhau được thì sao?
Dù cho tôi có năng giúp cậu giành lấy ngai vàng, làm sao tôi có thể tước đi cơ hội gặp gỡ một người quý giá với cậu như thế chứ.
Tôi lắc đầu.
“Những lời đồn ấy không có lợi gì đâu. Chúng ta nên vạch rõ ranh giới từ bây giờ.”
“Tia.”
Perez gọi tên tôi.
“Tôi sẽ không hối hận.”
“Cậu sẽ hối hận.”
“Không có đâu.”
Thật là cứng đầu má!
Tất cả chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi!
Cậu không biết tôi cảm thấy như thế nào đâu!
Tôi ức chế đến mức muốn nổ tung đến nơi, nhưng rồi tôi kìm lại được.
Dẫu sao thì cậu ấy đâu biết gì về tương lai, tất nhiên là cậu sẽ không hiểu được những gì tôi nói.
Vậy thì từ nay tôi đành phải cẩn thận hơn thôi.
Nhưng hình như Perez có vẻ tức giận.
Cậu ấy hơi mím môi và quay đầu sang hướng khác.
“Cậu dỗi à?”
Không có câu trả lời.
Cậu ấy cúi người nhặt chiếc lá mắc vào giày cậu.
“Nè, Perez.”
Tôi nghiêng người nhìn cậu, nhưng cậu vẫn không quay đầu lại nhìn tôi.
Chắc là đang rất giận rồi.
“Cậu chờ ở đây một lát nhé.”
Tôi nói thế rồi đi đến chiếc bàn để đồ ăn ở gần đó.
“Ăn cái này rồi bỏ qua nhé.”
Cậu ấy trông có vẻ vẫn bận tâm khá nhiều. Tôi đưa chiếc bánh quy cho cậu ấy.
Cái bánh đó không phải là cái bánh bình thường.
Mà là một cái bánh quy socola rất lớn, to hơn cả kích cỡ hai bàn tay tôi cộng lại.
Cậu ấy nhận lấy nó, rồi bẻ ra làm đôi.
“Cậu cũng ăn đi.”
Hình như phần cậu đưa tôi là phần lớn hơn.
Tôi đưa lên miệng cắn một miếng lớn.
Cái hương vị ngọt ngào lan toả trong khoang miệng tôi, trộn lẫn với hương thơm của những miếng socola đang tan ra trên đầu lưỡi.
Ôi, ngọt thật đấy!
Thật kì lạ, những món được xem là không tốt cho sức khoẻ lại có vị ngon hơn những thứ bổ dưỡng.
Cả cơ thể tôi run lên vì vị ngon của chiếc bánh ấy.
Quả nhiên đồ ngọt luôn là nhất.
Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy Perez đang nhìn tôi với nụ cười trên môi.
“Bánh ngon nhỉ?”
“Đúng vậy, ngon thật!”
Perez gật đầu, miệng vẫn cười nhẹ.
Anh bạn này có vẻ đã hạ hoả rồi.
Tôi đưa tay vỗ vào vai cậu. Bờ vai ấy giờ đây đã vượt quá tầm mắt của tôi.
Tuy to cao hơn nhưng cậu ấy đến cuối vẫn chỉ là đứa trẻ thôi nhỉ.
À thì tất nhiên rồi, cậu ấy chỉ mới 13 tuổi thôi mà.
“Một thời gian sau cậu sẽ hiểu những gì tôi nói ngày hôm nay thôi.”
Đúng vậy, sau này cậu sẽ nhận ra.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Cậu ấy gật gù đồng ý một cách ngoan ngoãn.
“Sau này cậu sẽ hiểu…”
Cậu ấy nói thế rồi cắn lấy miếng bánh rõ to.
Đôi mắt cậu dường như sáng lên, có vẻ cậu thích những chiếc bánh ấy lắm nhỉ.
Phải gói một ít cho cậu ấy đem về mới được.
“À, tôi vẫn chưa nói với cậu về việc tôi sẽ gia nhập học viện nhỉ.”
“Khụ… Gì cơ?”
“Tôi mới nhận được thông báo vào ngày trước thôi. Nhưng tôi lo rằng…”
“Chắc hẳn lại là âm mưu của hoàng hậu Rabini nữa rồi.”
Tôi hạ giọng hết mức có thể.
{Học viện Hoàng Gia} – đây là ngôi trường danh giá bậc nhất vương quốc đối với thường dân, và đối với họ, việc được tham gia học viện chính là điều vô cùng đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, tình hình lại có chút khác đối với quý tộc và gia đình hoàng thất.
Người thừa kế sẽ không tham gia học viện.
Đây chính là luật ngầm đối với mọi gia tộc, thậm chí là hoàng tộc.
Bởi những người thừa kế sẽ được nuôi dạy trực tiếp tại dinh thự của gia tộc ấy, và giáo viên chính là những người lớn thuộc gia tộc.
Chỉ có đối với những đứa con thứ, những người cần duy trì danh hiệu quý tộc của bản thân, mới gia nhập học viện Hoàng Gia để có kiến thức và xây dựng các mối quan hệ cho bản thân mà thôi.
Đó chính là lý do vì sao con mụ đó muốn đuổi Perez đến học viện, và chắc chắn rằng ngai vàng thuộc về Astana.
“Tôi không muốn đến đấy…”
Perez lẩm bẩm.
Tôi hiểu ý cậu mà.
Cậu sẽ phải sống nội trú ở học viện vô cùng nghiêm ngặt ấy, và chỉ có một kỳ nghỉ ngắn để về thăm gia đình mỗi 5 năm.
Trong thời gian đó, đại hoàng tử sẽ lôi kéo hết sự ủng hộ từ các quý tộc.
Còn Perez thì vẫn bị mắc kẹt trong học viện cho đến khi Astana leo lên vị trí ngai vàng.
Đó chính xác là thứ bà ta muốn.
Dù cho không thể hãm hại Perez nếu cậu đến đó, nhưng cuối cùng bà ta vẫn sẽ đạt được mục đích.
Tuy nhiên, ở kiếp trước, học viện chính là nơi Perez gặp được những trợ thủ đáng tin cậy.
Đối với những người không giành được vị trí thừa kế, học viện chính là lựa chọn tốt nhất.
Nói cách khác, rất nhiều người tài năng đã bị đẩy đến học viện chỉ vì đã thua trận trong trò chơi thừa kế.
Vì thế nên ở đó, Perez sẽ có cơ hội gặp gỡ những viên ngọc sáng bị vùi lấp kia, và chọn ra những con người tài năng nhất về phe cậu.
Hơn thế nữa, học viện còn là nơi vượt ngoài tầm với của hoàng hậu.
Ngoại trừ những hiệu lệnh trực tiếp từ hoàng đế, bộ luật của học viện có hiệu lực mạnh mẽ hơn cả luật hoàng thất, và các học sinh sẽ được bảo vệ bởi bộ luật ấy.
Về lâu dài, gia nhập học viện chính là lựa chọn tốt nhất của Perez.
“Lý do là gì vậy? Sao cậu lại không muốn vào học viện?”
“Việc đó…”
Perez nhìn vào mắt tôi, cậu lúng túng như muốn nói gì đó.
Đôi mắt của cậu sáng lên trông thật đẹp dưới ánh đèn.
“Chỉ là…vậy thôi”
Có vẻ như cậu không muốn nói cho tôi biết.
“Cậu hãy cứ suy nghĩ kĩ đi nhé.”
Tôi không thể cứ ép cậu ấy vào học viện được, không thể nào cứ nói thẳng là ‘Cậu phải vào học viện.’
“...Ừm.”
Cậu gật đầu. Nhìn biểu cảm của cậu bây giờ, tôi không biết cậu đang suy nghĩ gì nữa.
***
[...Ôi, hỡi người
Người tôi yêu, người tôi trân quý
Người là mạng sống, là vầng thái dương, là tri kỉ
Nghĩ suy về người, trời cũng phải vụt nắng
Hồi tưởng về người, ngàn tinh tú vắt ngang đêm
Ôi, yêu kiều và diễm lệ
Mối tình này, khắc sâu mãi không quên.
Mỗi ngày trôi qua đều thật tuyệt
Vì ở bên tôi, chính là người.]
Bốp bốp bốp
Mọi người đều vô cùng thích thú trước màn trình diễn của Julieta Avino trong buổi tiệc của tôi.
Dạo gần đây, vé xem các buổi diễn opera của cô ấy luôn cháy hàng.
Trong lúc vỗ tay, mọi người đều phải trầm trồ trước sự hoa lệ của bữa tiệc sinh nhật này.
Dù cho có là cháu gái của Lulac Lombardy, hay là con gái duy nhất của Gallahan Lombardy, thì đây cũng là lần đầu tiên họ được đến dự một bữa tiệc sinh nhật lần thứ 11 hoành tráng như thế.
“Nghe nói là Julieta Avino được tài trợ bởi một thương hiệu thời trang nào đó rất nổi tiếng.”
Bộ đồ cô ấy diện trên người hôm nay vô cùng lộng lẫy, khiến cho mọi người phải xì xào bàn tán về nó.
“Không phải thương hiệu thời trang nào khác đâu, chính là cửa hàng của Gallahan Lombardy đấy!”
‘Ồ, thật vậy sao?”
“Từ Julieta Avino đến nhị hoàng tử. Có lẽ không ngoa khi nói Gallahan Lombardy chạm tay vào việc gì thì việc đó sẽ trở nên thành công nhỉ.”
“Mức thuế đã tăng đến mấy lần từ khi họ mở cửa hàng thời trang mới ở Sussew nhỉ?”
“So với việc suy đoán về ngôi vị hoàng đế tương lai, có khi chúng ta nên dự đoán gia trưởng tiếp theo của Lombardy nhỉ?”
“Tôi nghĩ rằng sẽ là người con trưởng hoặc con thứ ba.”
Mọi người đều gật gù đồng tình trước câu nói ấy.
“Về phía hoàng tộc thì họ có vẻ đã bắt đầu hành động rồi…”
Ánh mắt của những quý tộc đang bàn tán bỗng hướng về phía nhị hoàng tử Perez.
“Nhưng liệu có dễ dàng đánh bại được Vieze Lombardy không? Dù sao thì nhà vợ của hắn cũng là Agenas.”
“Chà…”
Lại một lần nữa, rất nhiều người đồng tình với quan điểm kia.
Dù cho Gallahan đã thể hiện rất rõ tài năng của mình dạo gần đây, nhưng Vieze cũng không phải dạng vừa.
“Với cả, Gallahan Lombardy không có con trai để thừa kế mà nhỉ? Dù sao thì anh ta cũng còn trẻ, có khi sau này có thể sẽ có con trai nối dõi…”
“Nhưng con gái của Gallahan cũng rất được lòng gia chủ đấy.”
“Nhưng dù cho có xinh đẹp đến mấy thì chẳng phải con gái là quá khó sao?”
Sự thật mất lòng, nhưng điều đó rất đúng trong xã hội hiện nay.
“Nhưng mà…”
Một người chỉ về một góc của hội trường và nói.
“Lulac Lombardy đã từng yêu thích đứa cháu nào như vậy chưa?”
Về hướng nhìn của vị quý tộc ấy, chính là Florentia đang nở nụ cười toe toét, vừa gọi to “ông nội” vừa chạy về phía Lulac Lombardy. Ông ấy đưa tay bồng đứa cháu gái bé nhỏ lên, rồi bật cười thành tiếng.
“Ái chà…”
Ngay cả những quý tộc cũng không biết nên nghiêng về phe nào.
Nhìn đứa cháu gái xinh đẹp và nổi bật của nhà Lombardy, các vị quý tộc bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
***
Chíp chíp
Tiếng chim hót líu lo buổi sớm đã len lỏi vào phòng tôi.
Dù cho không có ai đánh thức, tôi đã tự ngồi đậy.
Bên ngoài cửa sổ, những chúng chim đang hót vang bên dưới ánh nắng ban mai chan hoà cùng đôi ba cơn gió khẽ luồn lách qua từng tán cây xanh.
Thật là một ngày hoàn hảo.
Tôi nhanh chóng sửa soạn, thay đồ và ăn một bữa sáng đơn giản.
Mọi thứ diễn ra vô cùng nhanh gọn.
Laurel, người đang sửa soạn lại chiếc váy cho tôi trước tấm gương cất lời hỏi.
“Cuối cùng cũng đã đến ngày tự do đầu tiên rồi, hôm nay tiểu thư của chúng ta muốn làm gì nào?”
“Hừm, đầu tiên…”
Tôi bước đến bên cạnh giường rồi lấy ra một chiếc túi nhỏ được cất kĩ bên trong ngăn kéo.
Leng keng
Tiếng những đồng xu rủng rỉnh vang lên.
Tôi mỉm cười mãn nguyện khi cầm trong tay chiếc túi nặng trĩu đầy những đồng tiền vàng ấy.
“Tôi sẽ tiêu một phần của số tiền tiết kiệm của này.”
Việc đầu tiên phải làm chính là mua sắm.
***
Follow instagram @lazyspoilergirl hoặc page facebook “Annie the noob translator" để nhận được thông báo về các post mới nha.
Annie the noob translator
Comments
Post a Comment