NHẬT KÍ THUẦN HOÁ ÁC MA CỦA TIỂU THIÊN THẦN - CHAPTER 1
Tôi chớp mắt liên hồi để nhìn rõ hơn những thứ mơ hồ xung quanh.
Ấn tay vào chiếc giường êm ái, tôi ngồi dậy rồi nhìn vào chiếc gương trên tường, và đập vào mắt tôi là...
Đôi bàn tay nhỏ bé mũm mĩm.
Cánh tay bụ bẫm tròn trịa.
Cặp má bánh bao phúng phính.
Một cơ thể khó để điều khiển theo ý muốn.
‘ Dù có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa, cái cơ thể này chính là của một đứa nhóc 4 tuổi cơ mà.’ – Tôi nhìn chằm chằm vào đứa bé trong gương mà nhủ thầm.
‘Lại nữa. Trở lại nữa sao?’. Tôi không thể tin được bản thân lại trọng sinh trở về cái cuộc sống thối nát này lần nữa.
***
Tên tôi là Leblaine.
Ban đầu, cuộc sống ở kiếp thứ nhất của tôi cũng không đến nỗi tệ. Tôi là cô nhi, đứa trẻ duy nhất sinh ra vào ngày 29 tháng 1. Chính vì thế, mọi người tin rằng tôi có thánh lực, và gọi tôi là [Thiên mệnh tử], tôn thờ tôi như thánh sống. Hẳn là bạn đang nghĩ tôi rất may mắn đúng không?
[Thiên mệnh tử] cần một chỗ dựa vững chắc, vì thế hoàng phi đã ban lệnh cho tôi được nhận nuôi vào một nhà quý tộc cấp cao.
Việc tôi cần làm chỉ là ngồi trên đùi bà ta và chọn một bức chân dung, sau đó tôi sẽ được nhân vật trong bức hình nhận nuôi.
Tôi có 3 sự lựa chọn.
Công tước Ami Thie, một chiến binh chính nghĩa, người bảo vệ trật tự của đế quốc.
Công tước Val Lua, gia tộc của ông ta nổi tiếng về việc đào tạo hàng nghìn học giả.
Công tước Dubblede, người sở hữu lực lượng vũ trang và khối tài sản khổng lồ, nhưng cũng là một trong những phản diện khét tiếng nhất đế quốc.
Ở kiếp đầu tiên, tôi đã chọn gia tộc Ami Thie.
Người cha mới đối xử với tôi khá tốt. Tôi đã luôn ngưỡng mộ và cố gắng để noi theo ông ấy, một con người khôn khéo, công minh và sắc sảo.
Cuộc sống yên bình cứ thế trôi qua, cho đến khi cô ấy – [ Thiên mệnh tử] chân chính – xuất hiện. Đúng vậy, tôi chỉ là đồ giả mạo. Không như tôi, một người phải rèn luyện 3 đến 4 giờ mỗi ngày nhưng vẫn chưa thể phát huy được thánh lực của bản thân, Mina lại vô cùng hoàn hảo.
Đứa trẻ ấy cứ như thiên thần vậy. Xung quanh cô như tỏa ra ánh hào quang ấm áp tựa nắng mai. Mọi người ai ai cũng yêu quý cô ấy, và ngài Công tước Ami Thie cũng không phải là ngoại lệ. Như được định đoạt sẵn, phụ thân dù chỉ mới gặp lần đầu đã hoàn toàn bị Mina cuốn hút. Trong mắt ông, cô ấy chính là đứa con gái ruột thịt, một viên ngọc trân quý. Và cuối cùng, với sự giúp đỡ của giáo hội, cô ấy đã trở thành đứa con chính thức của phụ thân. Khi hạn hán xảy ra, cô là người triệu hồi tinh linh giúp đỡ, và cũng chính cô là người đã dùng năng lực tiên tri của mình để ngăn chặn chiến tranh.
Còn tôi...
Trong nghi lễ phong ấn tà linh, tôi đã phải thế chỗ Mina, trở thành vật hiến tế.
Khi tôi được sống lại kiếp thứ hai, tôi đã sung sướng tột độ. Tôi lầm tưởng rằng đó chính là cơ hội mới mà Chúa trời độ lượng ban tặng cho tôi.
Ở cuộc sống thứ hai, tôi đã chọn gia tộc Val Lua. Thế nhưng, kiếp sống ấy còn tồi tệ hơn ngàn vạn lần. Ngày ngày, tôi phải chịu đựng những trận đòn roi liên tiếp của ông ta.
Hắn ta là kẻ độc ác nhất mà tôi từng biết.
Mỗi ngày trôi qua, không ngày nào mà tôi không phải chịu những trận đòn roi liên tiếp. Hắn luôn miệng rằng hắn đang “giáo dục” tôi. Cuộc sống của tôi ở nơi đấy chẳng khác nào địa ngục trần gian. Ngay cả những người hầu ở dinh thự ấy cũng xem tôi như không khi, và tôi chỉ được tắm rửa và sửa sang một cách đàng hoàng khi có lệnh nhập cung.
Tôi vẫn còn nhớ cái ngày cuối cùng ở kiếp thứ hai. Tôi đã bị đánh đến nỗi đầu đập mạnh vào cạnh bàn, và khi mở mắt ra, tôi lại trở về... một lần nữa.
Tôi cố gắng chạy trốn… và đã thành công.
Nhưng một đứa trẻ 4 tuổi có thể làm gì kia chứ?
Tôi trở thành kẻ ăn xin đầu đường xó chợ, sống chui nhủi như một con chuột nhắt, dơ bẩn, đói khát, nhận đủ mọi khinh thường từ người qua đường. Cuối cùng, vì quá đói mà tôi đã gục ngã. Đó chính là kiếp sống thứ ba - một kiếp sống ngắn ngủi tẻ nhạt, vô nghĩa.
Sau ba lần được tái sinh, tôi đã nghiệm ra một điều
‘Đúng vậy, trước sau gì mình cũng sẽ chết nếu ở lại đây. Lần này mình phải trốn thoát khỏi nơi này.’
Tôi vừa nghĩ đến đấy thì cánh cửa bật mở, và một người phụ nữ đứng tuổi ăn mặc sang trọng bước vào.
Bà ta đặt tôi lên đùi, rồi ra ám hiệu cho người hầu. Lát sau, một hầu nữ bước vào, mang theo 3 bức chân dung.
“ Đã đến lúc chọn phụ thân cho con rồi.”
Bà ta nở nụ cười hiền từ, trông bà thật nhân hậu và tử tế, nhưng làm sao tôi có thể quên được, cái ánh nhìn sắc lạnh đến thấu xương mà bà ta trao cho tôi khi nhận ra tôi chỉ là đồ giả mạo.
Hoàng phi đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi và đưa tôi xem 3 bức chân dung.
“ Đây, [Thiên mệnh tử], con hãy chọn đi”
Khi nhìn thấy 3 bức chân dung, tôi như muốn gục ngã. ‘Mình lại phải vào chỗ chết nữa sao?’ Tôi siết chặt bàn tay và nhắm nghiền mắt.
‘Bình tĩnh nào Leblaine. Dù sao thì mày cũng cần một nơi nương tựa. Mày muốn trở thành kẻ ăn xin lang thang, để rồi chết ở nơi đầu đường xó chợ mà chẳng ai thèm dòm ngó tới sao? Mày cần một gia tộc mà mày để an phận tồn tại như một kẻ vô hình, rồi sau đó âm thầm rời đi, đến một nơi xa xôi nào đấy sống một cuộc sống êm đềm mà không cần phải lo lắng về miếng cơm manh áo mỗi ngày.’
‘Vậy thì lần này- ’
“Ôi Chúa ơi!” Tất cả những tì nữ và cả hoàng phi đều không thể giấu đi sự ngỡ ngàng khi tôi đưa ra lựa chọn.
***
Khi tôi được đưa đến nơi nhận nuôi cùng với bức thư của hoàng phi, tôi nuốt nước bọt khi nhìn thấy người đàn ông sắp-trở-thành-cha-nuôi của tôi.
‘Ông ta thật sự rất đẹp trai.’
Ông ta sở hữa sống mũi cao thanh tú, đôi môi vô cùng cuốn hút, một cơ thể cường tráng, cân đối với đôi vai rộng và chiều cao tuyệt vời. Khi ông ta quay nghiêng mặt, tôi có thể nhìn rõ xương quai hàm sắc bén của ông ấy. Đôi mắt sắc sảo của ông ta mang màu xanh ngọc lục bảo đầy mê hoặc. Tại sao một người mang ngoại hình như thế này lại là một kẻ độc ác giết người không ghê tay cơ chứ?
Đúng vậy, lựa chọn lần này của tôi là công tước Dubblede, kẻ tàn độc bậc nhất đế quốc này. Ngài trung úy đứng bên cạnh tôi cất giọng lúng túng:
“ Hoàng phi ban lệnh cho ngài nuôi nấng đứa trẻ này.”
Công tước đưa những ngón tay thon dài lên vuốt cằm.
“Bà ta đã trở nên lẩm cẩm rồi nhỉ.”
Rồi ông ta tuyên bố thẳng thừng: “Mang nó trở lại đi.”
“Nhưng thưa ngài, đây là cơ hội tốt để cải thiện mối quan hệ của ngài và Giáo hội. Hơn nữa, rất nhiều vấn đề sẽ phát sinh nếu ngài từ chối mệnh lệnh của hoàng phi.”
Ngài trung úy cố gắng hết sức để thuyết phục công tước. Nhìn thấy cảnh đó, tôi chỉ biết lắc đầu.
‘Không cần phải nỗ lực đến thế đâu, trung úy.’
4 kiếp sống, chưa lần nào tôi sống được qua 20 tuổi. Điều này cứ như một vòng lặp vô định vậy.
Hoàng phi, người có mối quan hệ vô cùng mật thiết với giáo hội, đã vô cùng tức giận khi phát hiện tôi chính là kẻ giả mạo.
‘ Liệu mình có thể sống sót nếu sợi dây liên kết giữa Giáo hội và hoàng tộc bị cắt đứt không?’
Không, việc đó quá khó khăn để có thể trở thành sự thật, ngay cả khi trong mơ.
Đây là nơi duy nhất thuận lợi cho việc chạy trốn trong tương lai của tôi. Ami Thie, người đàn ông luôn xem lẽ phải là chân lí, hay Val Lua, người luôn đặt danh dự lên hàng đầu, sẽ không bao giờ cho toi cơ hội trốn thoát. Vì thế, người cha nuôi không để mắt đến tôi, hay thậm chí là xem tôi như không hề tồn tại chính là người hoàn hảo dành cho tôi. ‘Đây đích thị là con đường duy nhất’. Tôi dùng hai tay khều vào chân của ngài trung úy.
“Có tợt kiểm chuế tột suất vào ngày 7 tháng 12.” (Có đợt kiểm thuế đột xuất vào ngày 7 tháng 12 năm 2006.)
“Hả?”Ngài trung úy lộ vẻ bối rối.
Có vẻ là ngài ấy không hiểu được những lời tôi nói. Trông ông ấy rất ngạc nhiên vì tôi bất ngờ lên tiếng. Ngài trung úy đứng ngây người, dán mắt vào tôi. Bầu không khi trở nên im lặng đến kì quặc. Ngay cả ngài công tước cũng nhìn tôi chằm chằm. ‘Mình vừa mới trở lại làm đứa nhóc 4 tuổi, có lẽ chưa nói tròn vành rõ chữ được. Aish, cái cơ thể chết tiệt này.’ Tôi chỉ muốn đào một cái hố mà chui xuống., thật xấu hổ.
Nhưng tôi nhớ rất rõ sự kiện này ở kiếp trước. Mùa đông năm nay, do không lường trước được việc kiểm thuế đột suất, "bậc thầy trốn thuế" Dubblede đã phải trả số tiền phạt khá lớn. Ngài công tước đây đã có 3 người con trai, có lẽ ông ấy sẽ hiểu thôi nhỉ? Những người nào đã từng tiếp xúc với trẻ em sẽ có khả năng nghe hiểu ngôn ngữ con nít mà.
Hi vọng là vậy nhưng tôi phải từ bỏ suy nghĩ đó ngay. Không đời nào mà ngài công tước đây lại tự tay chăm sóc con cả, cùng lắm là nhũ mẫu hay người hầu mới hiểu được mà thôi. ‘Phải chi mình có thể viết, nhưng đôi tay nhỏ bé này đến cử động còn khó, huống chi là cầm bút.’ Bất chợt, ngài công tước đưa tay bế tôi lên. Đôi mắt sắc sảo của ông ta như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Có đợt kiểm thuế vào ngày 7 tháng 12?”
...Làm sao ông có thể hiểu được? Kì lạ thật. Nhưng sao cũng được, ông hiểu là được. Để tránh những nghi ngờ không đáng có, tôi cố gắng tỏ vẻ ngây thơ:
“ Yup. Shhh, bí mật đó nha.”
“ Nos.” Công tước quay sang ngài trung úy.
“Dạo này các ngươi làm công việc sắp xếp sổ sách như thế nào?”
“Th...Thưa ngài, ngài thật sự tin lời nói của một đứa trẻ 4 tuổi sao?”
“Ngươi nghĩ một đứa trẻ 4 tuổi mà biết "kiểm thuế đột xuất" là gì à?”
“...Thần sẽ đi kiểm tra ngay ạ.”
Ngài trung úy vội vã rời đi. Trong phòng chỉ còn mình tôi và ông ta, và ông ta vẫn đang nhìn tôi chằm chằm, như muốn dò xét gì đó.
Người đàn ông này...ngoại hình, rồi gia thế, quyền lực, ông ta chẳng thiếu một thứ gì cả. Hẳn rằng có rất nhiều người phụ nữ muốn ngồi vào chiếc ghế phu nhân gia tộc Dubblede sau khi vợ của ngài ấy mất nhỉ.
Nhưng có vẻ việc tiếp cận ông ta là điều bất khả thi khi ông ta luôn mang thứ sát khí đáng sợ như này. Có lẽ đó cũng chính là lý do chiếc ghế phu nhân Dubblede vẫn luôn được để trống sau khi đệ nhất phu nhân qua đời.
Công tước tiến đến cửa lớn và kéo một sợi dây thừng. Không lâu sau thì một người hầu nữ bước vào.
“Đứa nhỏ này có mùi như con ngựa của ta vậy.”
“Thần sẽ giúp tiểu thư tắm rửa sạch sẽ, thưa ngài.”
“Mang nó đi đi.”
Người hầu nữ ấy cúi xuống bế tôi lên, và tôi cứ thế ngồi gọn trong vòng tay cô ấy mà rời khỏi phòng.
***
Mình sẽ lên post xen kẽ giữa các truyện để tránh tập trung quá mức vào một truyện nào đó nhé, follow instagram @lazyspoilergirl hoặc page facebook “Annie the noob translator" để nhận được thông báo về các post mới.
Annie the noob translator
Comments
Post a Comment